"Tại sao chỉ có người khác có lỗi, còn ta không có lỗi?
Tại sao ta nói về lỗi người khác thấy dễ, thuận miệng, thậm chí
trôi chảy hơn là khi nói về lỗi của mình? Đơn giản: Cái Ta trong mỗi
chúng ta nó quá lớn – lớn đến độ ta thấy cái Ta
đó chùm lớp lên mọi người, lên tất cả..."
Lỗi thế gian thì liên quan gì tới ta - người (hành
giả) niệm Phật? Đây là một câu hỏi, một nan đề khá vi tế, nếu trong
quá trình tu hành chúng ta không để ý hoặc dễ dãi để hợp pháp hóa,
cho qua thì nó sẽ trở thành một trở lực lớn cho việc an trụ tâm khi
niệm Phật.
Thông thường, ở đời, chúng ta (Ta cũng như Tây) hay
nhìn, hay thích hướng tâm ra phía bên ngoài và coi đó như một sự thụ
hưởng bất khả kháng.
Mắt ưa xem huyễn cảnh hằng ngày
Tai thích tiếng mật đường dua nịnh
Mũi thích ngửi mùi thơm bất tịnh
Lưỡi dệt thêu những chuyện gay go
Thân ham dùng gấm vóc sa sô
Ý mơ tưởng bao la vũ trụ...
(Sám Quy Y)
Vì thế hễ chuyện
lớn, chuyện bé của thiên hạ đập vào mắt, lọt vào tai, ngay lập tức
nó đã trở thành những đề tài hấp dẫn, nhiều khi lôi cuốn chúng ta
đến những cái đích vô cùng tận. Cũng chính vì sự thích hướng tâm ra
bên ngoài ấy nên chúng ta dễ, thậm chí thích nhìn thấy những lỗi
lầm, khiếm khuyết của người đối diện, hoặc xung quanh chúng ta hơn là
tự nhìn nhận ra những lỗi lầm, khiếm khuyết của chính mình. Đây
cũng chính là điều mà ngoài đời chúng ta có thể bàn tán, nói về
những tật xấu, những sai lầm, những khiếm khuyết của người khác tới
thâu đêm, suốt sáng không thấy mỏi mệt. Nguyên nhân? Bởi nói xấu, chê
bai người khác là một chất xúc tác làm thăng hoa bản ngã của chúng
ta, vì thế bản ngã càng cao cũng đồng nghĩa: chất xúc tác càng
phải đậm đặc (như nhiều người ưa nói: thêm mắm, thêm muối).
Liệu có ai trong
chúng ta biết được đó là những điều xấu? Là tạo nghiệp (nghiệp nói
dối; nói lưỡng thiệt; nói thêu dệt, nói ác khẩu). Biết! Ai trong chúng
ta cũng đều biết cả, nhưng – nói theo lý lẽ của người đời thì nó
đã thành thói quen, thành một lối sinh hoạt, giao lưu bất khả kháng,
hay còn gọi là Văn Hoá Xã Giao
nơi cửa miệng mỗi khi gặp nhau mất rồi. Vì lẽ đó, thiếu nó, mọi
người ai cũng đều cảm thấy hình như những buổi gặp gỡ, giao lưu có
cái gì đó trống vắng, tẻ nhạt. Đây cũng là lý do khiến những buổi
sinh hoạt, giao lưu mang tính chiều sâu, đặc biệt là sinh hoạt Phật
sự, không ít người trong chúng ta cảm thấy không mấy hào hứng khi đến
tham dự.
Đơn giản là: Đến đó
không được Văn Hoá Xã Giao nên nhạt
nhẽo lắm, chẳng đến.
Vấn đề cần nghiêm
túc đặt ra: Tại sao chỉ có người khác có lỗi, còn ta không có lỗi?
Tại sao ta nói về lỗi người khác thấy dễ, thuận miệng, thậm chí
trôi chảy hơn là khi nói về lỗi của mình? Đơn giản: Cái Ta trong mỗi
chúng ta nó quá lớn – lớn đến độ ta thấy cái Ta
đó chùm lớp lên mọi người, lên tất cả. Vì thế chỉ có Ta là hoàn
mĩ, còn những người khác đều xấu, đều sai quấy, đều không hoàn
thiện…
Pháp Sư Tịnh Không
thường nói: Người niệm Phật là phải Tu. Tu điều gì? Bỏ tất cả
những điều xấu, điều bất thiện. Nói khác đi: chúng ta phải tu tất
cả những thiện nghiệp (Từ tâm bất sát, hiếu dưỡng cha mẹ, phụng sự
Sư trưởng, tu thập thiện nghiệp, quy y Tam bảo, thọ trì ngũ giới…) và
xa lìa tất cả những nghiệp ác.
Thập Thiện Nghiệp
bao gồm những nghiệp có liên quan tới Thân-Khẩu-Ý.
- Thân nghiệp: Không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm
- Khẩu nghiệp: Không nói dối, không nói lưỡng thiệt, không nói
lời đâm thọc, không nói ác khẩu
- Ý nghiệp: Không tham, không sân, không si.
Quán chiếu 10 Thiện Nghiệp này liệu mấy ai
trong chúng ta có thể niệm niệm không phạm lỗi? Quan trọng là: Có
lỗi chúng ta nhất định phải sửa lỗi, sửa bằng được, sửa thật rốt
ráo; nhưng nhất quyết không nên (không được) nhìn vào lỗi người khác. Họ có lỗi
là chuyện của họ; Họ tạo nghiệp là chuyện của họ. Nói vậy không
có nghĩa: Họ phạm lỗi, ta làm ngơ, mặc họ tiếp tục sai lầm, hoặc
ta cũng phạm sai lầm như họ. Trái lại, muốn giúp người ta phải có phương
tiện (phải độ mình trước đã), mà phương tiện cứu cánh nhất là ta
phải hoàn thiện mình trước đã.
Tổ Huệ Năng dạy: Khi
chưa Ngộ (giác ngộ) thì Thầy độ. Nhưng Ngộ rồi thì mình phải Độ
chính mình. Sự hoàn thiện chính mình (tự độ) chính là một biểu
pháp tối thượng gián tiếp giúp (độ tha) cho người xung quanh chúng ta
thấy được, nhìn được mà họ tự hồi đầu, tự sửa chữa.
Đó là ý nghĩa tối
thượng của việc Niệm Phật Là Xa Lìa Lỗi Thế Gian.
03.12.2013 – Huệ Tâm
0 Kommentare:
Kommentar veröffentlichen