Samstag, 5. April 2014

Hạnh Phúc Là Biết Đủ - Phần 1


Và rồi một ngày nọ, những bữa cơm xa xỉ trước đây cũng bị rút tỉa, thế vào đó là những bữa cơm rau, dưa; những tiền ăn quà sáng cho các con cũng bị cắt; con cái đi học đã phải đi bằng xe đạp, thay vì đi đưa, về đón bằng xe hơi láng bóng; rồi chuyện mà trước đây họ chưa bao giờ nghĩ tới: Nhà trường buộc hai đứa con phải đi trường khác vì họ không đủ tiền trả học phí. Huệ Tâm lại hỏi người bạn trẻ: Theo bạn lúc này họ còn hạnh phúc không?...



Có một bạn trẻ hỏi Huệ Tâm câu này:
- Theo chú hạnh phúc là gì?
Huệ Tâm không đáp ngay mà hỏi ngược lại người bạn trẻ:
- Thế theo bạn, hạnh  phúc là gì?
Người bạn trẻ nhìn Huệ Tâm, ánh mắt tỏ vẻ hoài nghi, nói:
- Nhưng cháu đang muốn nghe chú định nghĩa về hạnh phúc mà?
Huệ Tâm đáp:
- Hạnh phúc mong manh lắm! Nói khác đi: Cái mà bạn cho là hạnh phúc chỉ là giả tạm. Có đấy rồi lại tan biến.
Người bạn trẻ nhìn Huệ Tâm lúc này bằng ánh mắt sửng sốt, nói:
- Chú bảo sao ạ! Không có hạnh phúc? Và hạnh phúc chỉ là giả tạm?
- Đúng thế! Huệ Tâm đáp. - Còn cháu thì nghĩ sao?
Người bạn trẻ nhìn Huệ Tâm cười cười, ánh mắt kẻ cả nói:
- Nhưng cháu vẫn muốn nghe chú định nghĩa về hai từ „hạnh phúc“.
- Chú vẫn phải định nghĩa à? Huệ Tâm đáp. - Thôi, để chú lấy ví dụ, cháu nghe, rồi nhờ cháu lý giải: đó có phải là hạnh phúc không nghe?
Người bạn trẻ tỏ vẻ hài lòng, nói:
- Vâng, dĩ nhiên, nhưng chú cứ phải nói trước đi đã.
- OK! Huệ Tâm đáp. Ví thử một gia đình trẻ, ai cũng bảo họ đẹp đôi và hạnh phúc. Họ có hai người con, một trai, một gái, đều đang tuổi đi học. Con cái họ đều học tại những trường chuyên của ngoại quốc, lại học rất giỏi. Nhờ công việc làm ăn của họ rất thịnh đạt nên cuộc sống, nhà cửa, sinh hoạt của cặp vợ chồng này là ước mơ, lý tưởng của rất nhiều người. Huệ Tâm dừng lời, hỏi người bạn trẻ – theo bạn, gia đình nọ có hạnh phúc không?
Người bạn trẻ đáp, không cần đắn đo:
- Chuyện thế mà chú còn phải hỏi. Nó còn trên cả hạnh phúc nữa đằng khác.
Huệ Tâm kể tiếp:
- Nhưng rồi chuyện làm ăn đột nhiên sa sút, mức thu nhập bị giảm thiểu tối đa. Theo cháu lúc này họ còn hạnh phúc không?
Người bạn trẻ đáp:
- Còn chứ! Chuyện thua lỗ chỉ là nhất thời. Nếu họ có trí tuệ, chả mấy chốc họ sẽ phục hồi nhanh chóng.
Huệ Tâm lại nói tiếp:
- Ngày nối ngày cuộc sống làm ăn càng thêm khó khăn. Những đồng vốn bỏ ra không có khả năng thu hồi. Những sinh hoạt trong gia đình đã dần dần bị cắt giảm đến mức tối đa; Tiền lo ăn, học cho hai đứa con từ trước tới nay chưa bao giờ họ phải suy tính, nay đã trở thành bài toán nhức đầu cho cả hai. Huệ Tâm dừng lời, rồi hỏi người bạn trẻ: Theo bạn, lúc này cặp vợ chồng nọ có hạnh phúc không?
Người bạn trẻ đáp:
- Dĩ nhiên khi cuộc sống sa sút sẽ làm đảo lộn mọi trật tự trong gia đình, nhưng tình yêu có thể giúp họ vượt qua mọi thử thách.
Huệ Tâm lại nói tiếp:
Cho đến một ngày kia, căn nhà đang ở cùng tất cả mọi phương tiện như xe hơi, xe máy, rồi những đồ dùng sa xỉ trong gia đình cũng lần lượt phải bán, hay phải thế chấp để bù  lấp vào những đồng vốn làm ăn thua lỗ. Theo bạn, lúc này vợ chồng họ còn có hạnh phúc không?
Người bạn trẻ gãi gãi mang tai, dường như chưa muốn đáp.
Huệ Tâm nói tiếp:
- Và rồi một ngày nọ, những bữa cơm xa xỉ trước đây cũng bị rút tỉa, thế vào đó là những bữa cơm rau, dưa; những tiền ăn quà sáng cho các con cũng bị cắt; con cái đi học đã phải đi bằng xe đạp, thay vì đi đưa, về đón bằng xe hơi láng bóng; rồi chuyện mà trước đây họ chưa bao giờ nghĩ tới: Nhà trường buộc hai đứa con phải đi trường khác vì họ không đủ tiền trả học phí. Huệ Tâm lại hỏi người bạn trẻ: Theo bạn lúc này họ còn hạnh phúc không?
Người bạn trẻ cười cười rồi gãi mang tai, đáp giọng vẻ tự tin:
- Còn chứ chú! Bàn tay ta làm nên tất cả mà! Tình yêu đôi lứa sẽ giúp họ lớn lên và đứng dậy sau những phong ba.
Huệ Tâm nói tiếp:
- Rồi đến một hôm, những món nợ khổng lồ, những mối lo toan không có phương giải quyết, nhà Bank đã đến xiết lại căn nhà. Người chồng trong phút chốc quá quẫn bách nên đã bị nhồi máu cơ tim và đột ngột qua đời, để lại vợ và hai người con thơ dại…
Huệ Tâm im lặng một lát, cố để cho người bạn trẻ đủ thời gian suy nghĩ, rồi hỏi:
- Theo bạn, lúc này gia đình nọ còn hạnh phúc không?
Người bạn trẻ đáp:
- Cháu chưa lường tới chuyện này. Vả lại chuyện chú nói chỉ là ví dụ. Thực tế, mấy khi có những chuyện trùng lặp như vậy.
Huệ Tâm nói:
- Hạnh phúc mình đã định nghĩa xong. Còn bạn, theo bạn hạnh phúc là gì?
Người bạn trẻ vẫn tỏ ra hào hứng, nên đáp ngay:
- Với cháu có 5 tiêu chuẩn để có một hạnh phúc thực sự: Trí tuệ; Sức khoẻ; Sự nghiệp; Việc làm ổn định thu nhập cao; Vợ con theo đúng ý nguyện.
Huệ Tâm nhìn người bạn trẻ, hỏi:
- Chỉ có 5 tiêu chuẩn thôi à?
Người bạn trẻ đáp:
- Vâng! Thế là đủ lắm rồi.
Huệ Tâm nói:
- Những tiêu chuẩn cháu nói đâu thể gọi là hạnh phúc?
Người bạn trẻ nhỏm dậy, vẻ không hài lòng, nói:
- Chú tư duy sao thế nhỉ? Những điều cháu nói nó không chỉ là tiêu chuẩn mà còn là một chuẩn mực cho cuộc sống thời đương đại.
Huệ Tâm khẽ kéo tay, bảo người bạn trẻ bình tĩnh, rồi nói:
- Những tiêu chuẩn, hay chuẩn mực bạn nói, nó vốn không phải là hạnh phúc.
Người bạn trẻ nhìn Huệ Tâm, tỏ vẻ hơi khó chịu, nói:
- Chú nói sao thế nhỉ? Đây là chuẩn mực mà giới trẻ tụi cháu đang phấn đấu để đạt được, các nước tân tiến cũng làm như vậy. Riêng chú lại bài bác, rồi bảo đó không phải là hạnh phúc?
Huệ Tâm cười, rồi thong thả nói:
- Bạn phải bình tĩnh. Nghe mình hỏi, rồi cho mình lời giải đáp: Trí tuệ từ đâu mà có?
Lúc này thì người bạn trẻ đã hết bình tĩnh, nên trố to mắt, hỏi Huệ Tâm:
- Chú làm sao thế? Chuyện đơn giản vậy mà chú phải hỏi cháu?
Huệ tâm cười, đáp:
 - Bạn cứ trả lời đã!
Người bạn trẻ đáp ngay:
- Thì phải do mình mài kinh, dũa sử mới có được chứ?

Huệ Tâm
(còn tiếp)

Share

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites