Sonntag, 15. Dezember 2013

Mẹ Ơi! - Thơ


"Có nhiều đêm con trở trăn không ngủ 
Mơ được về nhà thăm lại Mẹ kính yêu 
Mẹ gặp con cũng chẳng nói được nhiều 
Con chỉ gục đầu khóc ướt đầm vai Mẹ..."







Thơ Việt Hà
(Tặng một người thân) 

Con đi giữa chiều đông giá lạnh
Mẹ ngồi buồn vo gạo dưới cầu ao
Vội lên xe chẳng kịp nói câu nào
Con vội vẫy tay chào: Con đi Mẹ ạ! 
Mẹ ngẩng lên tay run run rá gạo 
Mắt lệ nhòe: Ừ! Đi khoẻ nhé con! 
Trong va li chai dầu gió Trường Sơn 
Con nhớ mang phòng trời giông, tuyết lạnh 
Bánh xe lăn mà lòng con trĩu nặng 
Bóng Mẹ mờ dần run rẩy dưới hàng hiên 
Trên tầng không con nhướng mắt thu dần 
Hình của Mẹ - hình quê hương yêu dấu 
Năm rồi năm, hạ, thu rồi đông tới 
Cô lạnh xứ người con càng nhớ quê hương 
Thương công Cha vất vả dặm trường 
Thương nghĩa Mẹ sớm khuya lặn lội 
Có nhiều đêm con trở trăn không ngủ 
Mơ được về nhà thăm lại Mẹ kính yêu 
Mẹ gặp con cũng chẳng nói được nhiều 
Con chỉ gục đầu khóc ướt đầm vai Mẹ 
Mẹ luồn bàn tay gầy nhăn nheo chai sẹo 
Dưới mái tóc dầy, Mẹ nhỏ nhẹ mắng yêu:
Xa mẹ bao năm sao vẫn chẳng khác nhiều 
Chồng con chưa mà còn làm nũng Mẹ! 
Con ngước lên định vui buồn chia sẻ 
Bao chất dồn những năm tháng xa xăm 
Nào ngờ đâu bên khung cửa con nằm 
Tuyết trắng rơi xóa tan hình bóng Mẹ 
Tim quặn đau ruột con như cào xé 
Khi nhận tin nhà Mẹ khuất núi từ lâu 
Bao chuyện vui nay bỗng hóa thành sầu 
Chỉ phút giây thôi bỗng dưng con mất Mẹ 
Đêm lại đêm rồi lại đêm buồn tẻ 
Con ôm hình khóc nhớ Mẹ kính yêu 
Xa bao năm con tâm nguyện một điều:
Được trở về trong vòng tay của Mẹ 
Nhưng hôm nay con như vì sao lẻ 
Biết đến bao giờ gặp lại Mẹ... Mẹ ơi! 
Việt Hà 1997

Share

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites