Mittwoch, 24. Oktober 2012

Thấy mình chấp ngã II

Vollbild anzeigen"Còn có người-ta; Còn có trước-sau; Còn có chính nghĩa-phi nghĩa; Còn có cũ-có mới; Còn có Chủ-Khách… Khi hàng loạt những kiến chấp này còn tồn tại, đương nhiên bản ngã trong mỗi thành viên cũng dần dần trỗi dậy..."


Mấu chốt quan trọng của một hành giả niệm Phật là phải an trụ được tâm – Tâm không vướng kẹt hay luyến ái cảnh giới trần tục. Nói khác đi: Tâm không còn bị những dục vọng trần tục lôi cuốn và chi phối.
Làm thế nào để hành giả niệm Phật có thể nhận biết được mình đang bị sắc dục lôi cuốn và chi phối? Đây là một câu hỏi lớn cho các hành giả nguyện tu học theo pháp môn niệm Phật, hay còn gọi: Pháp Môn Tịnh Độ.
Trong khoá tu học Phật Pháp thường niên do Hội Phật tử tị nạn Việt Nam tại Đức tổ chức vào trung tuần tháng 10 vừa qua tại miền Trung nước Đức, có một câu hỏi của một Đạo hữu được đặt ra trong giờ Pháp đàm: Tại sao trong sinh hoạt Phật sự lại có cả chào cờ (cờ VNCH)? Thực ra khi câu hỏi này được đặt ra đã cho thấy vị đạo hữu này đã bị động tâm – tâm còn bị vướng kẹt về những thủ tục và hình thức của nghi lễ trong buổi tu học. Từ sự vướng kẹt (tuy rất nhỏ) này, nhưng rất có thể sẽ tạo nên một sự đối kháng trong tâm – từ đó dẫn đến sự phấn khích làm cho tâm người hành giả không còn được tịnh lặng như mình mong muốn trong suốt thời gian tu học. Và xa hơn, nếu thắc mắc của vị đồng tu nói trên không được giải đáp chu đáo, rất có thể đó cũng là sự kết thúc (đoạn chủng Phật tánh) trong việc tham gia của vị đồng tu này trong khác khoá tu học tiếp theo…
Nếu chiếu xét vấn đề theo góc độ phàm tục (Đời) thì thắc mắc trên rất có thể được hiểu là hơi thái quá, bởi BTC buổi tu học là người Chủ, và vị đồng tu là Khách. Đương nhiên Khách phải tuân thủ theo những luật định do chủ nhà nêu ra. Như vậy việc vị đồng tu nọ thắc mắc được xem như việc làm thiếu tôn trọng chủ nhà?! Nhưng vì đây là buổi tu học Phật pháp, do vậy mọi vấn đề cần phải dùng giáo lý và ánh sáng của Phật pháp để soi rọi. Vì thế câu hỏi thắc mắc trên tuy nhỏ, nhưng nó đã trở thành một nan đề, bởi nan đề này thuộc về cảnh sắc trần tục, có liên quan tới yếu tố lịch sử và chính trị. 

 http://1.bp.blogspot.com/-nWgHUZL0g50/T4mEORIoUwI/AAAAAAAAC4Y/t1oogHJbiPE/s1600/Img13888.JPG
              Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn...
Để giải đáp thắc mắc này, một thành viên của Hội Phật tử Việt Nam tị nạn tại Đức đã có đôi lời giãi bày về nguyên nhân, lí do tại sao có việc hình thành, duy trì chào cờ (VNCH) trong các sinh hoạt Phật sự của Hội Phật tử Việt Nam tị nạn tại Đức.
Những lý do và giải đáp nêu ra là hoàn toàn có luận cứ và phù hợp với trang sử tị nạn của người Việt tại Đức trong suốt 37 năm qua. Tuy nhiên, nếu đem vấn đề này để chia sẻ trong một diễn đàn sinh hoạt văn hoá, xã hội hay chính trị, có lẽ ý kiến giải đáp sẽ nhận được sự hậu thuẫn đông đảo. Nhưng vì vấn đề nêu ra trong một buổi tu học Phật pháp, vì thế những lời giải đáp và lập luận tưởng như hợp tình, hợp lý, nhưng khi dùng nhãn pháp để quán chiếu thì vấn đề lại trở nên hoàn toàn bị vướng kẹt.
1.       Bị hoàn cảnh chi phối
2.       Bị lịch sử chi phối
3.       Bị quá khứ chi phối
4.       Còn mang yếu tố Chủ-Khách
5.       Chưa hằng thuận chúng sanh (vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi…)
Từ 5 yếu tố chi phối này khiến cho các sinh hoạt Phật sự của Hội nói chung và các thành viên nói riêng vẫn còn bị vướng kẹt vào những nghi lễ (có thể) còn mang tính hình thức. Nghĩa là: Thiếu cái này không được; bỏ mục kia chẳng đặng đừng. Đó phải chăng là sự chấp kiến, chấp ngã? Tại sao lại là chấp? Đơn giản: Còn có người-ta; Còn có trước-sau; Còn có chính nghĩa-phi nghĩa; Còn có cũ-có mới; Còn có Chủ-Khách… Khi hàng loạt những kiến chấp này còn tồn tại, đương nhiên bản ngã trong mỗi thành viên cũng dần dần trỗi dậy.

Sự tích tụ những kiến chấp trong suốt chiều dài tu học, không cần nói ra mọi người đều biết, bản ngã trong mỗi hành giả cũng gia tăng một cách tương xứng, và khi đạt tới đỉnh điểm, người hành giả lúc này (rất có thể) sẽ chỉ còn nhận, nhìn thấy cá nhân mình, mình là duy nhất và duy nhất đúng.

Chiếu xét sự kiện và sự việc ở góc độ Đời: Khi một ai đó chỉ còn biết chính mình, mình là duy nhất đúng, tất mọi sự, mọi các nhân khách sẽ bị lu mờ, hoặc bị triệt tiêu.

Nhưng nếu dùng giáo lý Phật pháp để quán chiếu thì khi bản ngã không ngừng trỗi dậy cũng đồng nghĩa tâm người hành giả đã bị hoàn cảnh và sắc dục chi phối.

Hành giả niệm Phật là người luôn luôn quán chiếu vạn vật để nhìn thấu và buông xả – Buông xả ngay chính mạng sống của chính mình (thân không thường trụ; vô thường). Được như vậy tâm người hành giả mới được tự tại – An trụ tâm – Tâm không còn vướng luyến bởi bất cứ một động thái nào=Vô tri (không còn khởi bất cứ một kiến chấp nào) = An trụ.

Câu chuyện lá cờ khiến chúng ta liên tưởng tới câu chuyện xưa, có hai vị Tăng cãi nhau khi thấy gió thổi và lá cờ động. Một vị Tăng nói: Gió động. Vị Tăng khác nói: Phướn động. Hai vị Tăng sẽ còn cãi vã với nhau mãi không thôi, nếu như Tổ Huệ Năng không xuất hiện. Nghe thế, Tổ Huệ Năng liền nói: „Không phải gió động, không phải phướn động, mà tâm nhân giả động“.

Như vậy câu chuyện thắc mắc của vị đạo hữu về việc tồn tại lá cờ và chào cờ trong sinh hoạt Phật sự, cùng những kiến giải của một thành viên trong Hội Phật tử Việt Nam tị nạn tại Đức nêu ra, xét cho cùng cũng chỉ là những kiến chấp rất nhỏ, rất dễ vượt qua được. Tuy nhiên làm thế nào để vượt qua được những kiến chấp nhỏ đó, nó đòi hỏi những hành giả niệm Phật phải nỗ lực và quán chiếu không ngừng để vượt qua chính mình.

Cái đích của người hành giả tu hành pháp môn Niệm Phật là Cõi Tịnh Độ – Nơi ấy như Đức Phật Thích Ca nói trong Kinh A Di Đà: „Ngay cả tên ba đường dữ còn không có huống gì lại có sự thật?“.
Tại sao Đức Phật lại nói điều đó? Đây là điều mỗi hành giả niệm Phật chúng ta phải nhất tâm tìm hiểu và giác ngộ.

Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền!
15.10.2012 – Huệ Tâm

Share

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites